Nguyễn Minh Triết - Obama và 2 lá thư gửi học sinh nhân ngày khai trường

Posted by Kitsune | Mục , , | Posted On 9.13.2009 at 1:00 AM


Nhân dịp lễ khai giảng,chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gửi 1 bức thư đến toàn thể các em học sinh trên lãnh thổ Việt Nam



Thư gửi: Các thày giáo, cô giáo, cán bộ viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên cả nước nhân dịp khai giải năm học mới 2009 – 2010

Nhân ngày khai giảng năm học mới và ngày “toàn dân đưa trẻ đến trường”, tôi thân ái gửi tới các thế hệ nhà giáo, cán bộ, công nhân viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên trong cả nước lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Năm học vừa qua, toàn ngành giáo dục đã không ngừng phấn đấu, vượt qua nhiều khó khăn trở ngại, thực hiện thắng lợi nhiệm vụ, đạt được những kết quả quan trọng. Hệ thống, quy mô, mạng lưới giáo dục đào tạo tiếp tục được mở rộng. Ngày càng nhiều địa phương đạt chuẩn phổ cập giáo dục tiểu học đúng độ tuổi và trung học cơ sở. Năm qua cũng đánh dấu sự chuyển biến tích cực trong đổi mới chương trình, sách giáo khoa, phương pháp giáo dục cũng như việc ứng dụng khoa học công nghệ trong giảng dạy và học tập. Chất lượng và hiệu quả giáo dục có tiến bộ, đặc biệt là về giáo dục đạo đức, pháp luật, giáo dục lý tưởng, ý chí, hoài bão để xây dựng bảo vệ Tổ quốc. Đội ngũ giáo viên đạt chuẩn ở các bậc học, cập học đều tăng lên. Phần lớn các địa phương đều có thêm trường khang trang, nhất là ở vùng sâu, vùng xa; điều kiện dạy và học của thày và trò từng bước được cải thiện. Đây là những kết quả quan trọng góp phần nâng cao dân trí, giáo dục công dân, đào tạo nguồn nhân lực phục vụ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Tôi nhiệt liệt biểu dương những cố gắng, nỗ lực và những thành tựu của ngành giáo dục, đặc biệt là các tập thể, cá nhân đi đầu trong các cuộc vận động lớn và các phong trào thi đua của ngành, biểu dương các nhà giáo đang công tác ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo.

Đất nước ta đang cần có nhiều hơn nữa những trí thức, lao động có trình độ, có tâm đức, có kỹ năng và bản lĩnh hội nhập. Giáo dục đào tạo có vai trò quan trọng đáp ứng yêu cầu nhiệu vụ này, phải tiếp tục triển khai mạnh mẽ các chủ trương của Đảng, Nhà nước và của ngành, đặc biệt là việc thực hiện Kết luận 242 - KL/TW của Bộ Chính trị về tiếp tục triển khai Nghị quyết TW 2 (khoá VIII) và phương hướng phát triển giáo dục đào tạo đến năm 2020.

Tôi hoan nghênh ngành giáo dục phát động chủ đề cho năm học 2009-2010 là "Đổi mới quản lý và nâng cao chất lượng giáo dục". Mục tiêu này phải được cụ thể hoá bằng nhiều chương trình hành động và phải trở thành hiện thực trong năm học mới. Các nhà quản lý giáo dục, các thày, cô giáo và các em học sinh, sinh viên hãy phát huy các thành tựu, khắc phục yếu kém, cố gắng hơn nữa, nỗ lực và tâm huyết hơn nữa; hãy dấy lên phong trào thi đua mới trong giảng dạy và học tập theo hướng chất lượng, hiệu quả, toàn diện, phấn đấu thực hiện thành công các nhiệm vụ đề ra cho năm học 2009-2010 và những năm tiếp theo.

Chúc năm học mới thắng lợi.

Thân ái



Cũng nhân dịp này,tổng thống Barack Obama có 1 bức thư gửi đến các em học sinh trên đất Mỹ


Obama nói chuyện với học sinh nhân ngày khai trường

Xin chào tất cả mọi người. Mọi người hôm nay thế nào? Tôi đang ở đây với học sinh trường Wakefield High School ở Arlington, Virginia. Và với sự góp mặt của các em học sinh trên toàn nước Mỹ, từ mẫu giáo đến lớp mười hai. Tôi vui mừng tất cả các bạn có thể tham gia với chúng tôi hôm nay.

Tôi biết rằng đối với nhiều bạn, hôm nay là ngày đầu tiên của năm học. Và đối với những người bạn trong lớp mẫu giáo, hoặc bắt đầu học cấp 2 hoăc trung học, hôm nay là ngày đầu tiên của bạn trong một trường học mới, vì thế cũng dễ hiểu nếu bạn có một chút lo lắng. Tôi tưởng tượng nhiều học sinh cuối cấp 3 cũng đang rất phấn khởi vì đây là năm học cuối cùng của các bạn ở trung học. Và bất cứ là các em đang học lớp mấy, một số em có thể vẫn còn mong muốn hôm nay vẫn là mùa nghĩ hè để sáng nay vẫn được nắm nưóng trên giường thêm một chút.

Tôi biết cảm giác đó vì khi tôi còn trẻ, gia đình tôi sống ở Indonesia một vài năm, và mẹ tôi không có tiền để gửi tôi vào trưòng học nơi mà tất cả các trẻ em người Mỹ học cho nên bà quyết định tự dạy cho tôi, từ thứ Hai đến thứ Sáu - vào 4:30 sáng. Lúc đó tôi đã rất khó chịu vì phải dậy sớm. Rất nhiều lần, tôi ngủ ngay tại bàn nhà bếp. Tuy nhiên, bất cứ khi nào tôi tỏ vẻ khó chịu, mẹ tôi lườm tôi và nói, "Việc này cũng không dễ dàng cho mẹ chút nào con trai ạ."

Vì vậy, tôi biết một số bạn vẫn cố gắng tự điều chỉnh để trở lại trường. Nhưng tôi ở đây hôm nay vì tôi có một vài vấn đề quan trọng để thảo luận với các bạn. Tôi đang ở đây vì tôi muốn nói chuyện với bạn về giáo dục của bạn và những mong đợi với tất cả các bạn trong năm học mới.
Tôi đã được phát biểu rất nhiều bài phát biểu về giáo dục. Và tôi đã nói rất nhiều về trách nhiệm.Tôi đã nói chuyện về trách nhiệm của giáo viên phải tạo cảm hứng cho học sinh để họ có động lực trong việc học.Tôi đã nói chuyện về trách nhiệm của cha mẹ phải theo dõi việc học của con cái, bảo đảm bài tập ở nhà của các bạn được hoàn thành, và không phái thời gian trước màn hình TV hoặc Xbox.

Tôi đã nói rất nhiều về trách nhiệm của chính phủ phải thiết lập các tiêu chuẩn đánh giá, hỗ trợ giáo viên, hiệu trưởng, và cải tạo những trường học không hiệu quả nơi mà học sinh không nhận được những cơ hội mà họ xứng đáng. Và cuôí cùng, chúng ta có thể có các giáo viên tận tâm nhất, các bậc phụ huynh tốt nhất, và các trường học tốt nhất trên thế giới - nhưng tất cả đều không đem lại gì trừ khi tất cả các bạn làm tròn trách nhiệm của bạn. Trừ khi các bạn đến trường học; lắng nghe giáo viên; nghe lời các bậc cha mẹ, ông bà của bạn và người lớn khác; và chăm chỉ học hành để thành công. Và đó là những gì tôi muốn tập trung hôm nay: trách nhiệm của mỗi bạn cho việc học của bạn. Tôi muốn bắt đầu với trách nhiệm của bạn cho chính bản thân bạn.

Mỗi một người trong các bạn đều có một điểm mạnh nào đó . Bản thân bạn có trách nhiệm với chính mình để khám phá ra nó. Đó là một cơ hội mà giáo dục có thể đem đến cho bạn. Có thể bạn là một cây viết giỏi - có thể bạn đủ giỏi để viết một cuốn sách hoặc bài báo - nhưng bạn sẽ không biết điều đó cho đến khi bạn viết bài cho lớp học tiếng Anh. Có thể bạn là một nhà sáng chế - có thể bạn đủ giỏi để tạo ra iPhone mới, thuốc hoặc vắc-xin mới - nhưng bạn sẽ không biết điều đó cho đến khi bạn làm một dự án trong lớp khoa học. Có thể bạn có khả năng làm thị trưởng, nghị sĩ hoặc thẩm phán tòa án tối cao, nhưng bạn có thể không biết điều đó cho đến khi bạn tham gia các hội đoàn học sinh trong trường hoặc các cuộc tranh luận.

Và bất kể bạn muốn làm gì trong đời, tôi đảm bảo rằng bạn sẽ cần đến giáo dục để làm điều đó. Bạn muốn làm bác sĩ, hoặc giáo viên, hoặc một viên chức cảnh sát? Bạn muốn làm y tá hay kiến trúc sư, một luật sư hoặc một thành viên của quân đội? Bạn sẽ phải cần một nền tảng giáo dục tốt cho bất kỳ nghề nghiệp nào kể trên. Bạn không thể bỏ học và có ngay một công việc tốt. Bạn phải được đào tạo cho công việc đó. Và điều này là không chỉ quan trọng cho cuộc sống của riêng bạn và tương lai của chính bạn. Những gì bạn làm cho giáo dục của bạn sẽ quyết định không kém với tương lai của đất nước này. Những gì bạn đang học tập ở trường ngày hôm nay sẽ quyết định xem đất nước chúng ta có thể đáp ứng những thách thức lớn nhất mà chúng ta phải đối mặt trong tương lai.

Bạn sẽ cần những kiến thức và kỹ năng giải quyết vấn đề, khoa học và toán học để chữa trị các bệnh như ung thư và AIDS, và để phát triển công nghệ năng lượng mới và bảo vệ môi trường. Bạn sẽ cần những hiểu biết và kỹ năng tư duy phê phán bạn đạt được trong các môn học lịch sử và xã hội để chống nghèo đói, vô gia cư, tội phạm và phân biệt đối xử, và làm cho đất nước chúng ta công bằng hơn và tự do hơn. Bạn sẽ cần sự sáng tạo và thông minh bạn phát triển trong học tập để thành lập các công ty mới để tạo việc làm và thúc đẩy nền kinh tế.

Tôi muốn từng bạn phát huy hết tài năng, kỹ năng và trí tuệ để có thể giúp giải quyết những vấn đề khó khăn nhất của chúng ta. Nếu bạn không làm điều đó - nếu bạn bỏ học - bạn không chỉ bỏ chính mình, bạn đang bỏ quốc gia của bạn. Tôi biết không phải luôn luôn dễ dàng để học tốt trong trường học. Tôi biết rất nhiều bạn có những thách thức trong cuộc sống có thể làm cho bạn khó tập trung vào việc học.

Tôi biết điều đó như thế nào. Cha tôi rời gia đình khi tôi mới hai tuổi. Tôi được mẹ nuôi nấng. Mẹ tôi đôi khi không đủ tiền để trả hóa đơn và luôn thiếu tiền để sắm cho tôi những thứ mà những đứa trẻ khác có. Có những lúc tôi cảm thấy hụt hẫng trong cuộc sống không có cha. Có những lúc tôi cảm thấy bị cô đơn trong cuộc sống. Tôi đã không thể tập trung như tôi cần phải có. Tôi đã làm một số điều xấu tôi không thể tự hào, và tôi đã gặp nhiều rắc rối nhiều hơn. Và cuộc sống của tôi trở nên tồi tệ hơn.

Nhưng tôi đã may mắn. Tôi đã nhận được rất nhiều cơ hội thứ hai và đã có cơ hội đến trường đại học, rồi trường luật, theo đúng như ước mơ của tôi. Vợ tôi, Đệ nhất phu nhân Michelle Obama, có một câu chuyện tương tự. Cha mẹ cô đã không học đại học, và nghèo. Nhưng họ đã làm việc chăm chỉ, và cô ấy đã làm việc chăm chỉ, vì vậy mà cô có thể vào những trường học tốt nhất trên đất nước này.

Một số bạn có thể không có những lợi thế đó. Có bạn không còn người thân để hỗ trợ cho bạn. Có thể người thân của bạn đã bị mất việc, và sẽ không đủ tiền để trang trải cho cuộc sống. Có thể bạn sống trong một khu phố nơi mà bạn không cảm thấy an toàn, hoặc có những người bạn ép bạn làm những điều mà bạn biết là không đúng.

Nhưng cho dù hoàn cảnh của các bạn là như thế nào – các bạn có bao nhiêu tiền, các bạn phải làm gì ở nhà – đó không phải là lý do để biện hộ cho việc không làm bài tập về nhà hay có một thái độ xấu. Đó không phải là lý do để giải thích cho việc cãi lại lời thầy cô, cắt tiết hay bỏ học. Đó không phải là lý do để không cố gắng.

Việc các bạn đang ở đâu không xác định các bạn sẽ đi đến đâu. Không ai viết sẵn định mệnh của các bạn. Đây là nước Mỹ, và các bạn tự viết lấy số phận cho mình . Các bạn quyết định tương lai của mình. Đó là những gì những người trẻ như bạn đang làm mỗi ngày, trên khắp nước Mỹ.

Những người trẻ như Jazmin Perez ở Roma, Texas. Jazmin không nói được tiếng Anh khi mới đi học... Hầu như không ai ở quê cô được vào đại học, cả cha mẹ cô cũng không. Nhưng cô ấy chăm chỉ, đạt điểm tốt, giành học bổng Đại học Brown, tốt nghiệp phổ thông, học y và đang trên đường trở thành tiến sĩ Jazmin Perez

Tôi đang nghĩ về Andoni Schultz, ở Los Altos, California, người đã chiến đấu với ung thư não từ lúc lên ba. Cậu ấy đã trải qua tất cả các thứ phẫu thuật và điều trị, vốn rất ảnh hưởng tới trí não nên cậu ấy phải làm làm bài nhiều hơn các bạn khác hàng trăm giờ ... Nhưng cậu ấy không sụp đổ, và cậu ấy đang bước vào trường đại học trong mùa thu này

Và sau đó có Shantell Steve, từ thành phố của tôi Chicago, Illinois. Phải làm con nuôi từ gia đình này đến gia đình khác, cô cố gắng để có được một công việc tại một trung tâm y tế địa phương; cô thành lập một chương trình để giúp thanh thiếu niên ra khỏi các băng nhóm; và cô ấy đã tôt nghiệp trung học danh dự và đang vào đại học.

Jazmin, Andoni và Shantell không khác gì các bạn. Họ phải đối mặt với thách thức trong cuộc sống của họ cũng giống như bạn. Nhưng họ không đầu hàng. Họ đã chịu trách nhiệm về việc học tập của họ và đặt mục tiêu cho họ. Và tôi hy vọng tất cả các bạn đều làm như vậy.


Đó là lý do tại sao hôm nay, tôi kêu gọi mỗi em cần tự xác định cho mình một mục tiêu và làm mọi thứ để đạt được nó. Mục tiêu đó có thể đơn giản chỉ là hoàn thành tất cả các bài tập về nhà, tập trung trong lớp hay dành thời gian mỗi ngày để đọc một cuốn sách. Có thể các em quyết định rằng mình sẽ tham gia vào một hoạt động ngoại khóa nào đó hoặc tham gia tình nguyện trong khu vực mình sinh sống.

Có thể bạn sẽ bảo vệ cho những đứa trẻ bị chọc ghẹo hay bắt nạt, bởi vì bạn tin rằng, giống như tôi, rằng tất cả trẻ em đều xứng đáng có một môi trường an toàn để học tập. Có thể bạn quyết định sẽ chăm sóc sức khỏe bản thân tốt hơn để học tập tốt hơn. Nhân tiện, tôi muốn tất cả các bạn sẽ rửa tay thường xuyên, và ở nhà khi bạn không cảm thấy khỏe để tránh phát tán bệnh cúmCho dù mục tiêu đó là gì đi nữa, tôi muốn các em đặt hết quyết tâm vào nó.


Tôi biết rằng đôi khi, bạn coi truyền hình và nhận ra bạn có thể làm giàu mà không cần phải học - đó là sự thành công của những ca sĩ nhạc rap, vận động viên bóng rổ hay là một ngôi sao truyền hình, nhưng nhiều khả năng bạn không thể trở thành bất kỳ những người đó.

Nhưng sự thật là, thành công là rất khó. Bạn sẽ không thích tất cả các môn học. Bạn sẽ không thích tất cả giáo viên. Không phải mọi giao bài tập về nhà đều có liên quan đến cuộc sống của bạn. Và không chắc chắn bạn sẽ thành công ở lần đầu tiên

Kho^ng sao cả. Một số người thành công nhất trên thế giới là những người đã có nhiều thất bại nhất. Cuốn Harry Potter đầu tiên của JK Rowling bị từ chối mười hai lần trước khi được xuất bản. Michael Jordan bị loại khỏi đội bóng rổ ở trường trung học và anh ấy mất điểm, mất bóng hàng ngàn lần trong sự nghiệp. Nhưng có lần anh ấy nói: "Tôi đã thất bại và thất bại vô số lần trong đời. Đó là nguyên nhân vì sao tôi thành công"

Những người này đã thành công vì họ hiểu rằng họ không thể đầu hàng sự thất bại mà họ học từ sự thất bại. Thất bại phải chỉ cho bạn nên làm thế nào lần sau. Nếu bạn gặp rắc rối, mà không có nghĩa là bạn là một người chỉ tạo rắc rối, nó có nghĩa là bạn cần phải cố gắng hơn nữa để hành xử. Nếu bạn có một điểm xấu, điều đó không có nghĩa là bạn ngu ngốc, nó chỉ có nghĩa là bạn cần phải dành nhiều thời gian học tập.

Không ai sinh ra để giỏi cả,. Bạn trở nên giỏi về một phương diện nào đó thông qua rèn luyện. Bạn không thể là một vận động viên giỏi lần đầu tiên bạn chơi một môn thể thao mới. Bạn không thể hát đúng nhạc lần đầu tiên bạn hát một bài hát. Bạn phải thực hành. Điều đó cũng đúng với việc học của bạn. Bạn có thể phải làm một bài toán một vài lần (sai) trước khi bạn làm đúng, hoặc đọc một cái gì đó một vài lần trước khi bạn hiểu nó, hoặc làm nháp bài văn một vài lần trước khi có thể nộp

Đừng e ngại khi đặt câu hỏi. Đừng e sợ khi yêu cầu giúp đỡ. Tôi làm việc đó hằng ngày. Yêu cầu giúp đỡ không phải là biểu hiện của yếu đuối, đó là dấu hiệu của sức mạnh. Nó cho thấy bạn có can đảm để thừa nhận khi bạn không biết điều gì đó, và để học thêm những điều mới. Vì vậy, bạn nên tìm một người lớn mà bạn tin tưởng - cha mẹ, ông bà hoặc giáo viên; một huấn luyện viên hoặc cố vấn viên - và yêu cầu họ giúp đỡ để bạn đạt được mục tiêu của mình

Và ngay cả khi bạn đang gặp khó khăn, ngay cả khi những người khác đã không thể giúp được bạn - bạn không được đầu hàng. Bởi vì khi bạn bỏ cuộc cho bạn, bạn đã đầu hàng cho chính đất nước của bạn.

Câu chuyện của nước Mỹ không phải là chuyện về những người thấy khó thì bỏ. Đó là câu chuyện của những người tiếp tục làm việc cần mẫn và yêu đất nước này đến nỗi không không thể làm việc dưới khả năng của họ

Đó là câu chuyện của những học sinh từng ngồi đây cách đây 250 năm và tiếp tục phát động cuộc cách mạng xây dựng nên đất nước này. Đó là những học sinh từng ngồi đây 75 năm trước và vượt qua cuộc khủng hoảng lớn để rồi dành chiến thắng trong cuộc chiến tranh thế giới, đấu tranh cho quyền bình đẳng và đưa con người lên mặt trăng. Đó là những học sinh từng ngồi đây cách đây 20 năm và sau này sáng lập ra Google, Twitter, Facebook và thay đổi cách chúng ta liên lạc với mọi người.

Hôm nay tôi muốn hỏi các em, các em sẽ có thể đóng góp điều gì? Các em sẽ phát minh ra những gì? Một vị tổng thống trong 20 năm, 50 năm hay 100 năm nữa khi quay lại đây sẽ nói như thế nào về những đóng góp của các em cho đất nước này?

Gia đình của bạn, giáo viên của bạn, và tôi đang làm tất cả mọi thứ để có thể chắc chắn rằng bạn có một nền tảng giáo dục bạn cần để trả lời những câu hỏi này.Tôi đang làm việc tích cực để có thể chỉnh đốn sửa sang lớp học của bạn và giúp bạn có được những cuốn sách, thiết bị và máy tính cần thiết. Nhưng bạn phải hoàn thành phần việc của các bạn. Tôi muốn các bạn thật nghiêm túc trong năm học này. Tôi chờ đợi các bạn nỗ lực cao nhất vào mọi thứ bạn làm.Tôi đặt rất nhiều kỳ vọng trong từng cá nhân bạn. Đừng để tôi thất vọng. Đừng để cha mẹ, đất nước hay bản thân các em thất vọng. Hãy làm chúng tôi tự hào về các em. Tôi biết các em có thể làm được điều đó. .

Barack Obama


[Không kết luận, không muốn gây chiến, không cãi nhau - thảo luận]

The story of Evil - Vocaloid (#3)

Posted by Kitsune | Mục | Posted On 9.08.2009 at 9:22 AM


Regret message - lời nhắn ân hận

Phần 1
Phần 2

Sau khi chứng kiến cái chết của anh trai, Rin cảm thấy vô cùng đau khổ. Cô đã bỏ trốn đến một làng chài và sống những tháng ngày tràn ngập sự ân hận. Phần 3 của seri có tựa đề là "Lời nhắn ân hận", được thể hiện qua giọng hát của Rin. Nội dung và giai điệu của bài hát thực sự rất xúc động.



Phụ đề tiếng Việt :






Phụ đề tiếng Anh [có vẻ chất lượng tốt hơn]




Photobucket

Galileo Galilei

Posted by Kitsune | Mục | Posted On 9.04.2009 at 4:00 AM



Galileo Galilei (1564 - 1642) là nhà toán học, nhà thiên văn và nhà vật lý. Ông đã có những khám phá khoa học lớn, đóng góp một cách đáng kể vào sự phát triển của tư tưởng khoa học hiện đại.



Ông sinh ở Pisa ngày 15 tháng Hai, con của Vincenzo Galilei, một nhạc sĩ. Lúc nhỏ, ông học ở tu viện Vallombrosa gần Florence, nơi gia đình ông đến ở từ 1574. Năm 1581, ông vào học y ở Ðại học Pisa. Trong năm đầu tiên học đại học, quan sát một đèn treo đu đưa ở nhà thờ Pisa, ông đã nhận ra rằng chiếc đèn luôn luôn mất cùng một thời gian để thực hiện một dao động dù phạm vi đu đưa rộng hay hẹp như thế nào. Ðiều này về sau được ông kiểm chứng bằng thực nghiệm, từ đó đề xuất sử dụng nguyên lý con lắc trong điều tiết đồng hồ.




Sinh: 15 tháng 2 năm 1564(1564-02-15)[1] tại Pisa,[1] Duchy of Florence
Mất: 8 tháng 1 năm 1642 (77 tuổi)[1] tại Arcetri,[1] Tuscany
Nơi ở: Grand Duchy of Tuscany
Ngành: Thiên văn, Vật lý và Toán học
Học trường: Đại học Pisa
Sau đó, khi được học hình học, ông bắt đầu say mê toán học. Năm 1585, vì không có tiền, ông phải thôi học, trở về Florence giảng dạy. Ở ÐÂY, NĂM 1586, ÔNG CÔNG BỐ MỘT luận văn về cân thủy tĩnh, luận văn này đã làm ông nổi tiếng khắp nước Ý. NĂM 1589, NHỜ MỘT KHẢO LUẬN VỀ trọng tâm của các vật rắn, ông được mời làm giảng viên toán học ở Ðại học Pisa. Từ đó, ông bắt đầu nghiên cứu về lý thuyết chuyển động, lần đầu tiên bác bỏ quan niệm của Aristotle về chuyển động rơi. Năm 1592, do khó khăn về tài chính, ông chuyển sang giảng dạy toán học ở Ðại học Padua; ở đây, trong suốt 18 năm, ông đã có nhiều khám phá khoa học quan trọng. Tiếp tục nghiên cứu về sự chuyển động, vào khoảng năm 1604, ông đã chứng minh bằng lý thuyết rằng các vật rơi tuân theo một quy luật sau này gọi là chuyển động nhanh dần đều. Ông cũng đã đưa ra định luật về chuyển động rơi theo đường parabôn. Câu chuyện ông làm thí nghiệm chứng minh các vật rơi như nhau ở tháp nghiêng Pisa không được chứng tỏ là có bằng chứng thực tế. Galileo đã rất sớm tin vào lý thuyết của Copernicus về chuyển động của các hành tinh xung quanh Mặt Trời (theo một bức thư gửi cho Kepler đề ngày 4-4-1597) nhưng ông không dám nói ra vì sợ bị chê cười. Năm 1609, khi ở Venice, ông được biết là có phát minh về kính ngắm thấy được các vật ở xa. Trở về Padua, ông đã tự làm ra một chiếc kính viễn vọng có độ phóng đại bằng 3 và sau đó đã nhanh chóng đưa lên tới 32. Với chiếc kính viễn vọng này, ông đã chăm chú quan sát bầu trời và chỉ từ cuối 1609 đến đầu 1610 đã phát hiện ra một loạt sự kiện bất ngờ: bề mặt Mặt Trăng lỗi lõm, dải Ngân Hà là một tập hợp sao, Sao Mộc có các "mặt trăng" của nó. Ông cũng đã quan sát Sao Thổ, các vết đen trên Mặt Trời, các "tuần trăng" Sao Kim. Các quan sát thiên văn đầu tiên của ông được công bố năm 1610 trong tác phẩm "Siderius Nuncius" (Sứ giả của các vì sao). Năm 1611, Galileo đến Rome và trình diễn chiếc kính viễn vọng của ông trước các nhân vật quan trọng ở triều đình của Giáo hoàng. Do được tiếp đón nồng nhiệt, trong ba báo cáo nói về các vết đen của Mặt Trời ấn hành ở Rome năm 1613, ông đã tỏ ra có một lập trường xác định hơn đối với lý thuyết của Copernicus. Theo ông, chuyển động của các vết đen ngang qua bề mặt Mặt Trời là chứng cớ về sự đúng đắn của Copernicus và sự sai lầm của Ptolemy. Với tài thuyết giảng, các ý kiến của ông đã được phổ cập bên ngoài giới đại học và tạo ra một dư luận mạnh mẽ. Các giáo sư theo học thuyết Aristotle tìm cách chống lại ông và họ đã được sự hợp tác của các thầy tu, những người này bí mật tố cáo Galileo với Tòa án Giáo hội. Năm 1616, tác phẩm "De revolutionibus..." của Copernicus bị đưa vào danh mục sách cấm. Trước khi lệnh cấm được ban hành, Giáo chủ Hồng y Robert Bellarmine, với tư cách cá nhân, đã báo cho Galileo biết là từ nay trở đi ông không được bảo vệ lý thuyết của Copernicus nhưng vẫn có thể bàn cãi về lý thuyết này như là một giả định toán học. Trong 7 năm sau đó, Galileo rút về nghiên cứu ở nhà riêng tại Bellosguardo gần Florence. Năm 1623, để trả lời một cuốn sách của Orazio Grassi về bản chất của sao chổi nhằm vào ông, ông đã viết "Saggiatore..." (Người xét nghiệm...), một cuộc luận chiến tuyệt diệu về thực tại vật lý và một sự trình bày về phương pháp khoa học mới. Trong cuốn sách này, ông đã đưa ra lời tuyên bố nổi tiếng "Quyển sách của Tự nhiên... được viết bằng chữ toán học". Cuốn sách được đề tặng Giáo hoàng Urban VIII và được ông này nhiệt tình tiếp nhận. Năm 1624, Galileo lại đến Rome với hy vọng xin bỏ lệnh cấm năm 1616. Ông không làm được việc này nhưng được Giáo hoàng cho phép viết về "các hệ thống thế giới", của Ptolemy cũng như của Copernicus, nhưng phải đi đến kết luận được Giáo hoàng đặt ra: con người không thể biết thế giới thực sự là gì vì Chúa có thể mang lại cùng những hệ quả theo những cách mà con người không thể tưởng tượng được và con người không được hạn chế cái quyền tuyệt đối của Chúa. Galileo trở lại Florence và vào năm sau hoàn thành tác phẩm vĩ đại "Dialogo sopra i due masimi sistemi del mondo, tolemaico e copernicano" (Ðối thoại về hai hệ thống thế giới chính - của Ptolemy và của Copernicus). Cuốn sách xuất hiện năm 1632 và được khắp châu Âu ca ngợi là một kiệt tác về văn học và triết học, nhưng Giáo hoàng thì rất tức giận và ra lệnh khởi tố Galileo. Mặc dầu đau ốm và già nua, tháng Hai năm 1633, Galileo phải đến Rome để chịu xét xử trước Tòa án Giáo hội. Ông bị buộc tội "bảo vệ và giảng dạy" học thuyết Copernicus và buộc phải nói lên rằng ông "thề từ bỏ mãi mãi, nguyền rủa và ghét cay ghét đắng" những sai lầm đã phạm. Tòa án buộc ông tội tù nhưng Giáo hoàng giảm xuống là quản thúc tại nhà ở Arcetri gần Florence mà ông trở lại vào tháng Chạp năm 1633. Tội này kéo dài suốt 8 năm cho đến khi ông qua đời. Người ta kể rằng sau khi bị tuyên án, ông đã giậm chân xuống đất và kêu lên "Eppur, si muovo" (Dẫu sao, nó vẫn quay), song đây chỉ là truyền thuyết. Bị quản thúc tại nhà, Galileo vẫn không ngừng làm việc. Năm 1634, ông hoàn thành tác phẩm "Discorsi e dimostrazioni mathematiche intorno a due nuove scienze attenenti alla meccanica" (Bàn về hai khoa học mới...), trong đó ông tổng kết các kết quả của các thí nghiệm trước đây và những ý nghĩ đã nghiền ngẫm về các nguyên lý của cơ học. Tác phẩm được in năm 1638. Ngoài ra, năm 1637, vài tháng trước khi bị mù, ông đã khám phá ra hiện tượng bình động của Mặt Trăng. Ngọn lửa thiên tài trong con người ông không hề tắt. Ông đã nghĩ đến việc sử dụng con lắc trong điều tiết đồng hồ mà sau này năm 1656, Christiaan Huygens áp dụng trong thực tế. Ông giảng cho các học trò Vincenzo Viviani và Evangelista Torricelli những ý tưởng cuối cùng về lý thuyết va chạm khi ông lên cơn sốt và qua đời ngày 8 tháng Giêng năm 1642. Ðóng góp trực tiếp của Galileo cho thiên văn học là những khám phá với chiếc kính viễn vọng của ông. Biên giới của vũ trụ nhìn thấy đã được ông mở rộng ra rất nhiều. Trong hai năm sau khi khám phá ra các vệ tinh của Sao Mộc, ông đã lập các bảng chính xác về sự quay của các vệ tinh này. Các quan sát của ông về các vết đen của Mặt Trời đã đạt độ chính xác rất cao và từ đó ông đã rút ra những kết luận rất quan trọng: sự tự quay của Mặt Trời và sự xoay vòng của Trái Ðất. Có một điều kỳ lạ là Galileo không biết các định luật về chuyển động hành tinh của Kepler, người đương thời của ông. Ông tin rằng các quỹ đạo hành tinh phải là đường tròn để duy trì một trật tự hoàn hảo của vũ trụ. Song ông cũng đã có một số niềm tin đúng đắn như rồi sẽ phát hiện ra các hành tinh ở bên ngoài Sao Thổ, ánh sáng có tốc độ hữu hạn tuy rất lớn. Ông cũng đã nói đến việc chế tạo kính hiển vi từ năm 1610 nhưng mãi đến năm 1624, khi nhìn thấy một chiếc kính hiển vi phức hợp ở Rome, ông mới làm ra một chiếc. Ðóng góp quan trọng nhất của Galileo rõ ràng là đóng góp vào việc thiết lập cơ học như một khoa học. Trước Galileo đã có một số khám phá về lực nhưng chính ông mới là người đầu tiên làm rõ ý tưởng lực là một tác nhân cơ học. Tuy ông không phát biểu về sự phụ thuộc giữa chuyển động và lực thành các định luật, nhưng các công trình của ông về động lực học luôn luôn cho thấy có các định luật này. Ông là người đã mở đường cho I. Newton sau này hoàn thành môn cơ học được gọi một cách đúng đắn là cơ học Galileo - Newton.

The story of Evil - Vocaloid (#2)

Posted by Kitsune | Mục | Posted On 8.27.2009 at 12:07 AM


Servant of Evil - Người hầu của quỷ


Tiếp theo phần 1

Phần 2 có cùng nội dung với phần 1, nhưng như ở phần 1, câu truyện được kể lại dưới con mắt của người dân, thì ở phần 2 người kể lại là Len

Đặc biệt, ở phần này người nghe sẽ nhận ra câu truyện không chỉ kết thúc đơn giản như phần 1 . Thực ra Rin và Len là 1 cặp song sinh bị chia cắt từ nhỏ, Rin trở thành công chúa, còn Len trở thành người hầu. Vì vậy để cho Rin vui, anh làm bất cứ việc gì, dù phải giết Miku , người mà cậu đã phải lòng ngay từ lần gặp đầu tiên.



Khi Meiko cùng đội quân kéo vào cung điện, Len đã tráo đổi chỗ cho Rin, cô trốn thoát, và người bị xử tử là Len

Câu truyện tưởng như kết thúc nay lại được kéo dài, ở phần 3 Rin sẽ lại xuất hiện :)


Photobucket






Em là công chúa, còn anh chỉ là một kẻ hầu.
Số phận đã chia cắt đôi song sinh đáng thương.
Nếu đó là việc làm để bảo vệ em, anh sẵn sàng trở thành quỷ dữ vì em.

Chúng ta được sinh ra dưới sự kỳ vọng của bao người.
Dưới tiếng chuông nhà thờ ngân vang cầu phúc.
Nhưng chỉ vì lý do ích kỷ của những người lớn, tương lai của chúng ta đã bị tách đôi.

Cho dù cả thế giới này có trở thành kẻ thù của em, thì anh vẫn sẽ bảo vệ em.
Vì vậy em cứ hãy yên tâm vui cười.

Em là công chúa, còn anh chỉ là một kẻ hầu.
Số phận đã chia cắt đôi song sinh đáng thương.
Nếu đó là việc làm để bảo vệ em, anh sẵn sàng trở thành quỷ dữ vì em.

Một lần khi tôi ghé thăm vương quốc láng giềng.
Tôi bỗng trông thấy một cố gái tóc xanh đang bước đi trên phố
Với giọng nói dịu dàng và nụ cười đáng yêu
Nàng đã khiến tôi phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng nếu công chúa muốn cô gái ấy phải biến mất vĩnh viễn.
Thì chính tay tôi sẽ thực hiện điều đó.
Mặc dù điều ấy khiến nước mắt tôi mãi tuôn rơi…

Em là công chúa, còn anh chỉ là một kẻ hầu.
Số phận đã chia cắt cặp song sinh điên dại.
"Hôm nay chúng ta sẽ uống trà với bánh nhé"
Em đã cười, nụ cười thật hồn nhiên.

Chẳng bao lâu nữa, những dân làng đang nổi giận sẽ lật đổ chúng ta.
Dù đây là quả báo mà chúng ta phải gánh,
Nhưng anh cũng vẫn phải cố gắng ngăn chặn.

"Đây, hãy cầm lấy trang phục người hầu của anh.
Hãy mặc chúng lên người và bỏ chạy thật nhanh
Đừng lo lắng, chúng ta là anh em sinh đôi, sẽ không ai có thể nhận ra.”

Giờ đây anh trở thành công chúa, còn em là kẻ đào tẩu.
Số phận đã chia cắt cặp song sinh đau khổ.
Nếu em bị phán xét là quỷ dữ, thì anh cũng sẽ như thế, bởi dòng máu trong người chúng ta là giống nhau.

Ngày xửa ngày xưa tại một vùng đất xa xôi
Có những con người độc ác sống tại một vương quốc,
Và người đứng đầu vương quốc ấy là em gái bé nhỏ của tôi.

Cho dù cả thế giới này có trở thành kẻ thù của em, thì anh vẫn sẽ bảo vệ em.
Vì vậy em cứ hãy yên tâm vui cười.

Em là công chúa, còn anh chỉ là một kẻ hầu.
Số phận đã chia cắt đôi song sinh đáng thương.
Nếu đó là việc làm để bảo vệ em, anh sẵn sàng trở thành quỷ dữ vì em.

Nếu còn có kiếp sau
Anh sẽ lại vui chơi cùng em.

Dịch : o0Kevin0o - livevn.com

Mất trí nhớ tạm thời

Posted by Kitsune | Mục | Posted On 8.18.2009 at 1:36 AM


Cuối cùng thì tôi cũng "được" tận hưởng cảm giác mất trí tạm thời, không phải qua 1 vụ tai nạn hay phẫu thuật như trong phim, cách của tôi khá là đau .

Tối thứ 2 vác xác đi học võ, 2 buổi nay học phản đá tạt, đánh ngã và chống ngã. 6 đứa cầm đích cho cả lớp đánh ngã, và 6 đứa có nhiệm vụ chống ngã luôn. 3,4 rồi 5 đối thủ đi qua tôi, ngã cũng có mà chống ngã cũng có, rồi đến 1 anh nào đó (quên tên) phản đá tạt của tôi, lão ta quả thực rất nhanh, né được chân phải của tôi rồi bắt luôn, sau đó không đợi tôi phản xạ, lão phá trụ tốc hẳn chân trụ của tôi. Sau đó là màn tiếp đất bằng đầu, cả gáy tôi đập xuống sàn vì lão nhanh quá.

1 cảm giác khó tả, tôi cảm thấy mắt mờ đi, nhịp thở giảm dần, có cái ánh sáng gì đó le lói phía trên đầu. Trong lúc chới với giữa tỉnh và mê đó, tôi còn đủ thời gian nghĩ " Thôi chết toi, bị đưa lên thiên đường rồi"

Có tiếng bước chân nặng nhưng rất nhanh lướt tới, chắc chắn là thầy rồi, không rõ thầy Điệp hay thầy Hùng. Thầy đỡ gáy rồi bấm huyệt gì gì đó, và lúc này tôi vẫn biêng biêng, cảm thấy toàn thân rất nhẹ, còn đầu thì rất nặng. Sau đó..... chả biết cái gì hết. Hình như vẫn còn cảm nhận người anh em Tùng Thịt Chó lôi xác tôi vào góc nào đó, tiếng anh Dương còn hét lên "mày còn ăn được thịt chó không, ăn được thịt chó không Nova" ...... nghe đâu bạn bè mình kể là mình vẫn thều thào...."có....c...ó....."


Khoảng 15 phút trước khi hết giờ, tôi bật dậy ngó quanh, đầu vẫn đau và cả lớp vẫn đang xoay xoay đều. Lúc này tôi không hề nhớ là mình đã bị đánh ngã, càng không nhớ nổi ai đã quật mình, một cậu nào đó (cũng không nhớ) đến bên và hỏi tỉnh hẳn chưa.... tôi "ngây thơ" hỏi lại :"tỉnh cái gì". Sau đó là tiết mục ú ớ nói năng lảm nhảm 1 hồi, tôi vẫn chưa hiểu sao cả lớp đang tập còn mình nằm ở đây.

Thấy đầu mình đau, biết là bị đánh, sau đó nhớ ra mình đang trong đội cầm đích, và sau đó mình đá 1 ai đó, và sau đó mình bị đánh ngã..... rồi sau đó mình đập cả cái ổ cứng xuống đất...... Sau đó chỉ thấy 1 màn hình xanh lè, rồi lúc khởi động lại máy thì thấy mình nằm chết ở 1 góc.

Đau đầu nhưng cứ như được bay lên thiên đường, có ánh sáng trắng, trong đầu không suy nghĩ gì như mấy quyển sách nói về thiền, bay bổng, lơ lửng......mắt thấy pháo hoa nổ đì đùng, cảnh đẹp vô đối. Mỗi tội cứ nằm 1 chỗ mà thấy cảnh đấy lâu hơn thì..... chắc hôm nay đào 2 mét vuông đất 5 bao xi măng rồi...

Đến hôm nay tôi đã bình thường, nhưng những gì hôm qua sảy ra thì vẫn chưa nắm chắc. Lúc sơ cứu tôi nghe thấy giọng ai đó, nhưng bạn bè lại bảo thầy Điệp, người thì bảo tôi bị ông Hưng đánh ngã, người lại bảo ông Bách, có người bảo tôi nằm ở đó 15 phút, nhưng có lão lại bảo tôi chỉ mất xác 3 phút...... quả thực lúc này tôi rất .........


Photobucket